Thương hiệu cá nhân

Xây thương hiệu cá nhân từ con số 0 khi bạn nghĩ mình chẳng có gì đặc biệt

Lần đầu nghe tới mấy chữ "thương hiệu cá nhân", tôi thấy nó xa lạ và hơi… xấu hổ. Thương hiệu là của những người nổi tiếng, người giỏi giang, người có cái gì đó để khoe. Còn tôi? Một cô công nhân may ở quê, sáng đi làm tối về, cả ngày cắm mặt vào cái máy may. Tôi lấy gì ra làm "thương hiệu"?

Nếu bạn cũng đang nghĩ y như tôi ngày đó — "mình có gì đâu mà xây" — thì bài này tôi viết cho bạn. Tôi không phải chuyên gia marketing. Tôi chỉ là người đi trước bạn vài bước, và tôi muốn kể bạn nghe điều tôi đã hiểu ra.

Thương hiệu cá nhân không phải là nổi tiếng

Tôi từng tưởng xây thương hiệu nghĩa là phải trở nên nổi tiếng, phải có hàng nghìn người theo dõi, phải lung linh. Sai rồi.

Thương hiệu cá nhân chỉ đơn giản là: khi người ta nhắc tới bạn, họ nghĩ tới điều gì. Là cái cảm giác người khác có về bạn khi bạn không ở đó. Một chị bán rau ngoài chợ mà ai cũng tin "rau chị ấy sạch, cân đủ" — chị ấy có thương hiệu cá nhân đấy, dù chị chẳng bao giờ gọi tên nó.

Vậy nên bạn không cần nổi tiếng. Bạn cần được tin tưởng. Và để được tin, bạn không cần hoàn hảo — bạn cần thật.

Người ta không theo dõi người hoàn hảo. Người ta theo dõi người thật mà họ thấy mình trong đó.

Thứ duy nhất không ai sao chép được

Khi mới bắt đầu, tôi cứ loay hoay đi tìm "mình nên nói về cái gì". Tôi lên mạng xem người ta chia sẻ, rồi thấy nản, vì ai cũng giỏi hơn, biết nhiều hơn. Nếu đua kiến thức, tôi thua chắc.

Rồi tôi nhận ra một điều cứu tôi: có một thứ trên đời này không ai sao chép được, đó là câu chuyện đời tôi — một cô công nhân may đang tự học để làm lại cuộc đời từ con số 0. Đã hai lần tôi làm lại từ đầu: lần cả nhà rời quê vào Sài Gòn, và lần năm 2012 rời phố về quê xin làm công nhân. Không ai có đúng câu chuyện đó. Đó là vốn riêng của tôi.

Bạn cũng có thứ đó. Bạn đã đi qua những chuyện mà người khác chưa từng. Bạn xoay xở được những việc mà với ai đó là cả vấn đề — nuôi con kén ăn, vén khéo đồng lương ít ỏi, chăm bố mẹ già, giữ một gia đình êm ấm. Bạn thấy nó bình thường vì bạn sống trong nó mỗi ngày. Người ngoài thì không.

Lợi thế của người "đi trước một bước"

Có một niềm tin sai làm nhiều chị em không dám bắt đầu: "Phải giỏi đã rồi mới được dạy người khác." Tôi từng tin vậy, và nó khóa chân tôi rất lâu.

Sự thật là: người mới bắt đầu không cần một chuyên gia đứng trên cao 100 bước, nói thứ ngôn ngữ họ không hiểu. Họ cần một người vừa đi trước họ một bước, còn nhớ rõ cảm giác loay hoay lúc nãy, và chỉ cho họ đúng cái bước nhỏ tiếp theo.

Đó chính là chỗ đứng của bạn và tôi. Tôi gọi cách làm của mình là "vừa học vừa chia sẻ lại": học được gì kể lại nấy, kể cả khi còn vụng. Chính sự thật thà đó khiến người ta tin, vì tôi đang đi cùng đường với họ. Bạn không cần chờ tới đích mới được cất tiếng. Bạn được phép chia sẻ ngay từ trên đường.

Vài bước đầu rất nhỏ để bắt đầu

Tôi không thích lý thuyết suông, nên đây là những bước thật nhỏ, làm được ngay:

  1. Chọn một người để nói chuyện cùng. Đừng viết cho "tất cả mọi người". Hãy nghĩ tới một người cụ thể — với tôi, đó là chính tôi của một, hai năm trước. Viết như đang tâm sự với người em đó.
  2. Kể thật, đừng diễn. Kể cái bạn vừa học, cái bạn vừa vấp, cái bạn xoay xở được hôm nay. Không cần hay, cần thật.
  3. Đều đặn hơn là hoàn hảo. Một tuần một câu chuyện nhỏ, đều đặn, sẽ đi xa hơn một bài thật hoàn hảo rồi im bặt ba tháng.
  4. Gom hết vào một chỗ. Mỗi câu chuyện, mỗi điều học được, để chung một nơi — một cuốn sổ, một file ghi chú. Nó lớn dần thành "bộ não" riêng của bạn, và sau này chính là kho nội dung.

Nếu bạn còn chưa biết những bước nhỏ này nối vào đâu để thành thu nhập, tôi đã viết kỹ trong bài lộ trình 5 bước kiếm thu nhập online cho người mới. Còn cách biến những mẩu chuyện đời thường thành nội dung khiến người ta tin bạn, tôi để ở bài này.

Đừng đợi tới khi tự tin

Tôi sẽ thành thật: tới giờ tôi vẫn chưa thành công rực rỡ. Tôi vẫn đang đi, vẫn vấp, vẫn học mỗi ngày. Nhưng tôi không còn đợi tới khi "đủ giỏi" rồi mới bắt đầu nữa — vì nếu đợi, tôi sẽ đợi cả đời.

Thương hiệu cá nhân không được dựng trong một ngày bằng một bài viết thật kêu. Nó được bồi đắp mỗi ngày bằng những lần bạn xuất hiện, thật thà, đúng là mình. Mỗi ngày một viên gạch, rồi thành nhà.

Bạn không cần trở thành ai khác. Bạn chỉ cần kiên nhẫn trở thành phiên bản thật và rõ ràng hơn của chính mình.

Bạn chẳng "chẳng có gì đặc biệt" như bạn tưởng đâu. Bạn chỉ chưa lên tiếng kể câu chuyện của mình thôi. Hôm nay, thử viết vài dòng đầu tiên xem sao?


Về tác giả: Tôi là Lưu Thị Mơ, sinh năm 1991, quê Hiệp Hòa, Bắc Giang. Từng là công nhân may, nay tôi đang học marketing online và AI, xây thương hiệu cá nhân theo cách "vừa học vừa chia sẻ lại". Tôi viết cho những người phụ nữ muốn làm lại cuộc đời mình từ con số 0 — như tôi. Đọc thêm về tôi →
Về trang chủ