Kiếm tiền online

Kiếm thu nhập online cho người mới bắt đầu: 5 bước khởi đầu cho người ngại công nghệ, ít thời gian

Tôi đoán bạn đang ở trạng thái thế này: bạn muốn kiếm thêm chút thu nhập từ chiếc điện thoại trong tay, nhưng cứ mở ra là rối. Người ta nói đủ thứ, chỗ này hứa giàu nhanh, chỗ kia thì nghe có vẻ phải "giỏi công nghệ" mới làm được. Cuối cùng bạn đóng điện thoại lại, thở dài, rồi quay về với việc nhà, với con, với cái vòng lặp cũ.

Tôi hiểu cảm giác đó, vì tôi từng y hệt vậy.

Tôi tên là Mơ, sinh năm 1991, quê ở Hiệp Hòa, Bắc Giang. Tôi từng là công nhân may. Suốt mấy năm trời, đời tôi gói gọn trong một câu: sáng đi làm, tối về, cuối tháng nhận lương. Tôi không nghĩ mình có gì đặc biệt, càng không nghĩ một người như mình lại có thể kiếm tiền trên mạng. Nên nếu bạn đang tự ti "mình chẳng có gì", tôi không đến đây để hô hào bạn. Tôi chỉ kể bạn nghe tôi đã bắt đầu lại từ con số 0 như thế nào — và chỉ cho bạn đúng những bước nhỏ mà một người ngại công nghệ, ít thời gian như tôi vẫn làm được.

Nói trước cho thật lòng: tôi chưa thành công rực rỡ. Tôi vẫn đang trên đường, vẫn vấp, vẫn học mỗi ngày. Bài này không bán giấc mơ. Nó là tấm bản đồ cho bước đầu tiên.

Trước khi bắt đầu: tin rằng người như mình cũng làm được

Rào cản lớn nhất không phải công nghệ. Nó nằm trong đầu.

Có một lần tình cờ tôi xem video phát triển bản thân của một người thầy, và một câu làm tôi đứng hình: cái mình gọi là "vùng an toàn" thật ra chỉ là một vòng lặp quen thuộc, không phải sự ổn định thật. Tôi cứ tưởng mình đang an toàn, hóa ra tôi chỉ đang quen.

Tôi cũng nhận ra mình đã làm lại từ số 0 không chỉ một mà hai lần rồi: lần cả nhà rời quê vào Sài Gòn, và lần năm 2012 rời Sài Gòn về quê xin làm công nhân. Nếu tôi đã sống sót qua hai lần làm lại đó, thì học một kỹ năng mới đâu có gì đáng sợ.

Làm lại từ số 0 không đáng sợ. Cái đáng sợ là ở yên trong vòng lặp rồi tự nhủ đó là ổn định.

Bạn không cần tin chắc 100% là mình sẽ thành công. Bạn chỉ cần tin đủ để làm bước số 1.

Bước 1: Chọn thứ duy nhất chỉ mình mới có — câu chuyện của bạn

Khi mới bắt đầu, tôi cứ loay hoay tìm "mình bán gì bây giờ". Rồi tôi hiểu ra: thứ duy nhất không ai sao chép được chính là câu chuyện đời tôi — một cô công nhân may đang tự học để làm lại cuộc đời.

Bạn cũng có thứ đó. Hãy lấy giấy ra, viết vài dòng trả lời:

Đó là "vốn" của bạn. Bạn không cần đi tìm đâu xa.

Bước 2: Coi AI như một người trợ lý kiên nhẫn

Đây là chỗ làm nhiều chị em sợ nhất, nên tôi nói cho rõ: bạn không cần biết lập trình, không cần giỏi máy tính. AI bây giờ như một người trợ lý cực kỳ kiên nhẫn — bạn gõ tiếng Việt bình thường, nó hiểu.

Mẹo tôi hay dùng nhất khi gặp thứ gì lạ lẫm là gõ một câu:

"Hãy giải thích cho tôi như thể tôi chưa biết gì về…"

Rồi điền vào chỗ trống: "…cách viết một bài đăng Facebook", "…livestream là gì", "…làm video bằng điện thoại". AI sẽ giải thích lại bằng lời dễ hiểu, hỏi bao nhiêu lần cũng được, không bao giờ cau có với bạn. Bạn cứ tập làm quen với nó như tập nhắn tin với một người bạn vậy.

Bước 3: Thu âm 5 phút thay vì ngồi viết

Tôi biết nhiều chị nghe tới "viết bài" là nản, vì ngồi trước trang giấy trắng đáng sợ thật. Nên tôi không viết. Tôi nói.

Cách của tôi rất đơn giản:

  1. Mở điện thoại, bấm ghi âm.
  2. Kể một câu chuyện nhỏ trong 5 phút, như đang tâm sự với một người em. Ví dụ: hôm nay tôi học được gì, tôi từng vượt qua khó khăn nào.
  3. Chuyển đoạn ghi âm đó thành văn bản, rồi nhờ AI biên tập lại cho gọn gàng, mạch lạc.

Vậy là từ 5 phút nói chuyện, bạn đã có một bài viết. Bạn kể được câu chuyện của mình cho người thân nghe, nghĩa là bạn làm được bước này. Đừng để chữ "viết lách" dọa bạn.

Bước 4: Gom mọi thứ vào một "bộ não" riêng

Lúc đầu tôi hay viết xong rồi để rải rác, hôm sau quên mất mình từng viết gì. Sau tôi tập một thói quen: gom tất cả — mỗi câu chuyện, mỗi điều học được, mỗi ghi chú nhỏ — vào một chỗ duy nhất. Tôi gọi đó là "bộ não" riêng của mình.

Bạn không cần phần mềm cầu kỳ. Một cuốn sổ, một file ghi chú trên điện thoại, một thư mục — gì cũng được, miễn là tất cả nằm chung một nơi. Cái hay là nó lớn dần theo thời gian: ba tháng sau nhìn lại, bạn sẽ ngạc nhiên vì mình đã tích lũy được nhiều đến vậy. Mỗi ngày một viên gạch, rồi thành nhà.

Bước 5: Làm đều mỗi ngày, đừng đợi giỏi rồi mới bắt đầu

Đây là bước quan trọng nhất, và cũng là bước tôi phải tự nhắc mình mỗi ngày.

Tôi không đợi đến khi viết hay, nói trôi chảy rồi mới chia sẻ. Tôi chọn cách "vừa học vừa chia sẻ lại" — học được gì kể lại nấy, kể cả khi còn vụng. Chính sự thật thà đó lại khiến người ta tin, vì tôi đang đi cùng đường với họ chứ không đứng trên cao phán xuống.

Hướng đi của tôi rất chậm mà chắc: làm nội dung miễn phí trước — blog, video — để xây niềm tin, rồi mới tới cộng đồng, và sau này nữa mới nghĩ tới chuyện khóa học hay đồng hành. Tôi không hứa bạn kiếm tiền nhanh, vì tôi không tin vào chuyện đó.

Tiền không tự nhiên mà có. Nhưng đầu tư vào kiến thức và kỹ năng của chính mình là khoản sinh lời cao nhất tôi từng biết.

Quý từng đồng là tốt. Nhưng đừng để nỗi sợ nghèo lớn đến mức bạn không dám đầu tư một chút cho chính mình — cho một cuốn sách, một khóa học, hay đơn giản là thời gian mỗi ngày để học.

Lời nhắn cuối, gửi bạn

Bạn không cần giỏi công nghệ. Bạn không cần nhiều vốn. Bạn không cần phải đặc biệt. Bạn chỉ cần bắt đầu từ câu chuyện của mình, mỗi ngày một bước nhỏ.

Tôi vẫn đang đi trên con đường này, vẫn vấp, vẫn học. Nếu bạn cũng muốn bắt đầu lại từ số 0, tôi mời bạn đi cùng tôi. Tôi sẽ tiếp tục chia sẻ những gì mình học được — thật lòng, không màu mè — trên hành trình này. Hãy theo dõi tôi để cùng nhau lớn lên từng ngày nhé. Bước đầu tiên của bạn, có thể là ngay hôm nay: mở ghi âm lên và kể một câu chuyện 5 phút.


Về tác giả: Tôi là Lưu Thị Mơ, sinh năm 1991, quê Hiệp Hòa, Bắc Giang. Từng là công nhân may, nay tôi đang học marketing online và AI, xây thương hiệu cá nhân theo cách "vừa học vừa chia sẻ lại". Tôi viết cho những người phụ nữ muốn làm lại cuộc đời mình từ con số 0 — như tôi. Đọc thêm về tôi →
Về trang chủ