Nỗi sợ bị người quen đánh giá khi bắt đầu đăng bài — và cách tôi vượt qua
Bạn biết nỗi sợ nào giữ chân phụ nữ chúng ta lâu nhất không? Không phải sợ công nghệ. Không phải sợ thiếu vốn. Mà là nỗi sợ rất đời này: "Đăng lên rồi mấy người quen thấy thì sao? Họ hàng, đồng nghiệp cũ, mấy chị trong xóm... họ sẽ nghĩ gì? Lỡ họ cười: con bé đó bày đặt, làm màu, được mấy bữa rồi xem."
Tôi viết bài này vì tôi đã đứng chôn chân ở đúng nỗi sợ đó rất lâu. Và tôi muốn kể thật cho bạn nghe tôi đã đi qua nó thế nào — không phải bằng cách hết sợ, mà bằng cách hiểu nó.
Nỗi sợ này có thật, và nó nặng hơn với người ở quê
Tôi sẽ không nói kiểu "kệ người ta đi". Vì nó không đơn giản vậy, nhất là với một người phụ nữ ở quê như tôi. Ở quê, mọi người biết nhau, lời ra tiếng vào lan nhanh. Đăng một bài chia sẻ chuyện làm lại cuộc đời, với tôi ngày đó, giống như cởi áo khoác đứng giữa chợ. Trần trụi. Dễ bị soi.
Nên nếu bạn đang thấy nỗi sợ này, tôi không bảo bạn vô lý. Tôi hiểu. Tôi từng y hệt.
Ba điều giúp tôi nhẹ lòng
Tôi không có phép màu, nhưng có ba cách nghĩ đã gỡ nút thắt cho tôi.
Một: người ta thật ra không để ý tới mình nhiều như mình tưởng. Mỗi người đều đang bận lo cuộc đời họ. Bài đăng của tôi chỉ lướt qua mắt họ vài giây rồi trôi. Cái "cả thiên hạ đang soi mình" phần lớn là do mình tự dựng lên trong đầu. Sự thật là khán giả khắt khe nhất, theo dõi mình sát nhất, chính là bản thân mình.
Hai: tôi không đăng cho người chê. Tôi đăng cho người cần. Mỗi khi định viết, tôi không nghĩ tới mấy người có thể dị nghị. Tôi nghĩ tới một người phụ nữ đang mắc kẹt, đang gõ Google lúc 11h đêm tìm một tia hy vọng — chính là tôi của một, hai năm trước. Tôi viết cho người em đó. Khi nhắm tới người cần mình, tôi quên mất người chê mình.
Ba: lời chê thường nói về người chê, không phải về mình. Người đang tự ti, đang kẹt, hay khó chịu khi thấy người khác dám bước đi — vì nó nhắc họ về điều họ không dám làm. Hiểu vậy rồi, lời dị nghị bớt sức nặng hẳn.
Sự công nhận của người quen không nuôi sống ước mơ của bạn. Nhưng nỗi sợ bị họ đánh giá thì đủ sức giết chết ước mơ đó.
Cái giá của việc KHÔNG bắt đầu
Có một câu hỏi đã xoay chuyển tôi: "Nếu mình không bắt đầu vì sợ vài lời dị nghị, thì một năm nữa mình ở đâu?" Câu trả lời làm tôi lạnh người — vẫn đúng cái vòng lặp cũ, sáng đi làm tối về, không có gì khác.
Tôi nhận ra mình đang sợ một thứ tạm thời (vài lời bàn tán sẽ trôi đi) để rồi chịu một thứ vĩnh viễn (cả đời đứng yên). Đổi lại như thế quá đắt. Tôi đã chọn dám thay đổi, và tôi kể chuyện đó trong bài xây thương hiệu cá nhân từ con số 0 khi nghĩ mình chẳng có gì đặc biệt — vì hóa ra, dám lên tiếng kể câu chuyện thật chính là viên gạch đầu tiên.
Vài bước nhỏ để bắt đầu mà bớt run
- Bắt đầu nhỏ và riêng tư hơn. Bạn không cần đăng công khai cho cả nhà cả họ ngay. Có thể mở một trang mới, một nơi để bạn được là mình mà không vướng ánh mắt người quen.
- Kể chuyện thật của bạn, đừng dạy đời. "Hôm nay tôi học được…", "Tôi từng vấp chỗ này…" — chia sẻ thì khó bị bắt bẻ hơn rao giảng. Và nó đúng là giọng của bạn.
- Cho mình thời gian. Lần đăng đầu sẽ run nhất. Lần thứ mười, bạn sẽ ngạc nhiên vì mình thấy bình thường. Sự dạn dĩ tới từ việc làm, không phải từ việc chờ.
Lời nhắn cuối
Tôi vẫn còn đang đi trên con đường này, vẫn có những lúc tay rụt lại trước nút "đăng". Nhưng tôi đã không còn để nỗi sợ người quê đánh giá quyết định thay cuộc đời mình nữa.
Mười năm nữa, những người từng dị nghị bạn sẽ chẳng nhớ gì. Nhưng cuộc đời bạn đã chọn đi tiếp hay đứng yên thì bạn sẽ nhớ mãi.
Nếu hôm nay bạn đang giữ một câu chuyện trong lòng mà chưa dám kể vì sợ ánh mắt người quen — tôi mong bạn nhớ: ngoài kia có một người đang rất cần đúng câu chuyện đó. Hãy kể, cho người ấy.
Về trang chủ