Đề tài cốt lõi của bạn nằm ở đâu? Cách tôi tìm ra "ngách" của mình từ chính câu chuyện đời thường
Khi mới bắt đầu, tôi mất ngủ vì một câu hỏi: "Mình sẽ nói về cái gì?" Ai cũng bảo phải chọn một "ngách" — một đề tài riêng. Tôi ngồi nghĩ mãi, lướt xem người ta nói về tài chính, về làm đẹp, về nuôi con, về đầu tư… rồi thấy mình chẳng giỏi cái gì trong số đó cả. Một cô công nhân may thì lấy đâu ra "đề tài"?
Mãi sau tôi mới hiểu mình đã hỏi sai. Tôi cứ tưởng phải phát minh ra một ngách thật kêu, thật mới. Nhưng sự thật là: đề tài cốt lõi của bạn không nằm ngoài kia — nó nằm sẵn trong câu chuyện bạn đã sống. Bạn không đi tìm nó. Bạn nhận ra nó.
Đề tài cốt lõi = nơi bạn có sức mạnh ∩ điều người khác đang cần
Có một công thức đơn giản tôi học được và nó gỡ rối hết cho tôi. Đề tài cốt lõi nằm ở chỗ giao nhau giữa hai vòng tròn:
- Nơi bạn có sức mạnh — thứ bạn đã trải qua, đã vượt qua, nói mãi không chán.
- Điều người khác đang cần — nỗi đau, nỗi khao khát mà người ta sẵn sàng trả tiền, trả thời gian để được giúp.
Phần chồng lên nhau của hai vòng tròn ấy chính là ngách của bạn. Nếu chỉ có vòng một — bạn viết cho riêng mình, như nhật ký, không ai cần. Nếu chỉ có vòng hai — bạn chạy theo thị trường, nói về thứ mình chưa từng sống, và người đọc cảm được ngay là rỗng. Phải có cả hai.
Bạn không cần phát minh ra một ngách mới. Ngách của bạn là nơi vết thương đã lành của bạn gặp đúng vết thương đang đau của người khác.
Cách tôi tìm ra ngách của chính mình
Tôi thử áp công thức đó vào đời mình, và lần đầu tiên mọi thứ sáng tỏ.
Vòng sức mạnh của tôi: tôi là người đã hai lần làm lại cuộc đời từ con số 0 — một lần vào Sài Gòn, một lần về quê Bắc Giang năm 2012. Tôi từng đứng bên máy may suốt nhiều năm, nghĩ "chắc đời mình mãi vậy". Rồi tôi dám học lại từ đầu — học marketing, học dùng AI — khi đã ngoài 30, ít vốn, ít kỹ năng. Cái khó đó tôi không đọc trong sách. Tôi đã sống qua nó.
Vòng nhu cầu bên ngoài: tôi nhìn quanh và thấy rất nhiều phụ nữ giống hệt tôi của một, hai năm trước — đang làm công nhân, làm nội trợ, kẹt trong một vòng lặp, khao khát đổi đời nhưng không biết bắt đầu từ đâu, sợ mình "quá muộn", "quá ít vốn", "chẳng có gì đặc biệt".
Chỗ hai vòng tròn ấy giao nhau, đề tài của tôi hiện ra rõ như ban ngày: giúp phụ nữ làm lại cuộc đời từ con số 0, tự xây thu nhập và thương hiệu cá nhân online bằng AI và marketing. Tôi không cần nghĩ ra nó. Tôi chỉ cần nhìn lại con đường mình đã đi và hỏi: ai đang đứng ở chỗ tôi từng đứng?
4 câu hỏi để bạn tự tìm ngách của mình
Bạn không cần một khóa học đắt tiền để làm việc này. Bạn cần một buổi tối yên tĩnh, một tờ giấy, và bốn câu hỏi thành thật sau đây. Tôi đã tự hỏi mình đúng những câu này.
1. Mình đã vượt qua điều gì mà người khác vẫn đang mắc kẹt trong đó?
Vết thương đã lành của bạn là tấm bản đồ cho người đang lạc. Tôi đã vượt qua nỗi sợ "làm lại quá muộn" — nên đó là thứ tôi nói được, vì tôi đã đi qua thật.
2. Ai là phiên bản của mình một, hai năm trước?
Hãy hình dung thật rõ một người đó: họ bao nhiêu tuổi, đang làm gì, mất ngủ vì điều gì? Bạn viết cho người đó, không phải cho "tất cả mọi người". Người của tôi chính là tôi của ngày còn đứng máy may, lén xem video phát triển bản thân lúc nửa đêm.
3. Mình nói mãi không chán về điều gì?
Đề tài cốt lõi phải là thứ bạn còn muốn nói sau hai năm, không phải thứ "đang hot". Tôi có thể kể chuyện làm lại cuộc đời cả ngày không mệt — vì nó là máu thịt của tôi.
4. Người ta hay hỏi mình điều gì, hoặc cảm ơn mình vì điều gì?
Đôi khi ngách của bạn nằm ngay trong câu mà bạn bè hay nhắn: "làm sao cậu làm được vậy?". Đó là thị trường đang gọi tên bạn mà bạn chưa nghe ra.
Đừng sợ ngách "nhỏ"
Lúc đầu tôi lo: "phụ nữ làm công, ít vốn, muốn đổi đời" — nghe hẹp quá, liệu có ai nghe không? Nhưng càng cụ thể, người đọc càng thấy "chị này đang nói đúng về tôi". Ngách hẹp không phải điểm yếu — nó là lý do người ta tin và chọn bạn giữa hàng nghìn người nói chung chung.
Và một khi đã có đề tài, bạn sẽ thấy mình không bao giờ cạn ý tưởng nữa: mỗi mẩu chuyện đời thường đều trở thành chất liệu. Đây cũng là lúc kỹ năng biến câu chuyện đời thường thành nội dung phát huy tác dụng, và là nền móng để bạn xây thương hiệu cá nhân từ con số 0 mà không cần phải "đặc biệt" theo nghĩa người ta hay tưởng.
Lời nhắn cuối
Tôi vẫn đang đi trên chính đề tài mình đã chọn, vẫn học, vẫn viết mỗi ngày. Tôi không hứa nó sẽ biến bạn thành ai đó giàu có sau một đêm — không ai trung thực mà hứa được điều đó. Nhưng tôi tin chắc một điều: khi bạn nói đúng thứ mình đã sống, cho đúng người đang cần, bạn sẽ không còn loay hoay "mình nói về cái gì" nữa.
Tối nay, thử lấy một tờ giấy và trả lời câu hỏi đầu tiên: mình đã vượt qua điều gì mà người khác vẫn đang mắc kẹt? Câu trả lời ấy, rất có thể, chính là đề tài cốt lõi đã chờ bạn từ lâu.
Về trang chủ