Một ngày của tôi: vừa làm công nhân, vừa học AI, vừa viết blog
Có một câu tôi nghe hoài: "Mơ ơi, em lấy đâu ra thời gian mà làm hết mấy thứ đó?" Người hỏi thường nghĩ tôi có bí quyết gì ghê gớm lắm. Không có đâu. Tôi cũng chỉ có đúng 24 tiếng như bạn, cũng đi làm ca, cũng lo cơm nước nhà cửa.
Hôm nay tôi không viết bài "mẹo quản lý thời gian". Tôi chỉ kể bạn nghe một ngày thật của tôi — y như nó diễn ra, có cả những hôm tôi chẳng làm được gì. Để bạn thấy: không cần một cuộc đời rảnh rang mới bắt đầu làm lại được.
Sáng sớm: 30 phút trước khi ai kịp gọi tên tôi
Hồi còn quen với máy may, tôi đã có thói quen dậy sớm. Cái nếp đó giờ thành bạn của tôi. Tôi đặt chuông sớm hơn cả nhà chừng nửa tiếng. Trời còn lờ mờ, bếp chưa đỏ lửa, điện thoại chưa ai nhắn — đó là khoảng thời gian sạch sẽ nhất trong ngày, thuộc về riêng tôi.
Nửa tiếng đó tôi không tham. Tôi chỉ làm một việc nhỏ:
- Có hôm tôi mở lại một bài học AI dang dở, đọc đúng một phần thôi.
- Có hôm tôi gõ vài dòng ý tưởng cho bài blog vào điện thoại, sợ để tới tối là quên.
- Có hôm tôi chỉ ngồi yên uống ngụm nước ấm, nghĩ xem hôm nay mình muốn tiến một bước nào.
Tôi học được rằng buổi sáng đừng đặt mục tiêu to. Một bước nhỏ làm xong còn hơn một kế hoạch lớn bỏ dở. Cách tôi gom được những khoảng vụn này, tôi kể kỹ hơn trong bài cách tôi tạo ra thời gian để học.
Giờ làm: cái đầu vẫn âm thầm chạy
Vào ca rồi thì tay chân bận, nhưng cái đầu thì không ai cấm được. Nhiều ý tưởng hay nhất của tôi lại đến giữa lúc đang làm — một câu chuyện chợt nhớ ra, một cách diễn đạt bỗng bật lên trong đầu. Tôi không để nó trôi mất.
Giờ nghỉ trưa của tôi không dài. Ăn xong, tôi không lướt mạng vô định nữa. Tôi mở điện thoại, ghi vội mấy ý tưởng đã nảy ra trong buổi sáng, hoặc hỏi AI một câu mà tôi đang thắc mắc. Mười lăm phút thôi, nhưng đều đặn ngày này qua ngày khác thì nó dồn lại thành một thứ đáng kể.
Tôi không có những khối thời gian lớn. Tôi chỉ có những mảnh mười lăm phút. Nhưng nhiều mảnh nhỏ ghép lại, lâu dần cũng thành một con đường.
Hồi đầu tôi cũng sợ công nghệ, sợ mình không rành. Nếu bạn cũng vậy, đừng lo — tôi đã kể cách tôi bắt đầu dùng AI dù không rành công nghệ, chậm rãi từng chút một.
Tối: sau khi cả nhà yên giấc
Tối là lúc người tôi mệt nhất. Lo cơm nước, dọn dẹp, chuyện nhà chuyện cửa — xong xuôi cũng đã khuya. Có hôm tôi ngồi vào bàn mà mắt cứ díu lại.
Nhưng nếu còn chút sức, tôi dành ra một khoảng — có khi nửa tiếng, có khi chỉ mười lăm phút — để viết. Tôi lôi mấy ý tưởng đã ghi ban ngày ra, ráp lại thành một đoạn. Tôi hay bấm ghi âm kể như tâm sự rồi nhờ AI dọn câu chữ, vì gõ thì tôi chậm mà nói thì tôi nhanh. Cách đó giúp một người mệt như tôi vẫn nhích được bài viết tiến lên từng chút.
Thành thật: có những hôm tôi chẳng làm gì cả
Đây là phần tôi muốn bạn đọc kỹ nhất, vì không ai chịu nói ra.
Có những ngày tôi kiệt sức. Cơ thể đau, đầu óc trống rỗng, đặt lưng xuống là ngủ, chẳng học được chữ AI nào, chẳng viết nổi một dòng. Hồi mới bắt đầu, mỗi lần như vậy tôi tự dằn vặt ghê lắm: "Mình lười rồi", "Mình bỏ cuộc đến nơi rồi".
Bây giờ thì tôi đã khác. Một ngày nghỉ không phải là thất bại — nó là một ngày nghỉ. Tôi học cách thương lấy chính mình. Quan trọng là hôm sau tôi quay lại, không để một ngày trống biến thành một tuần trống, rồi một tháng trống. Cái khó nhất không phải làm nhiều, mà là quay lại sau khi đã dừng.
Vì sao "tiến chậm mà đều" vẫn hơn đứng yên
Nhìn từng ngày, tiến độ của tôi nhỏ đến mức buồn cười: hôm nay một bài học, mai vài dòng blog, mốt một câu hỏi cho AI. Nếu so với người ta một ngày làm được cả đống, tôi thấy mình chậm rì.
Nhưng tôi không sống có một ngày. Tôi sống cả một hành trình. Và khi nhìn lại sau vài tháng, tôi giật mình: từ một người không dám mở phần mềm AI lên, giờ tôi đã dùng nó mỗi ngày. Từ một người nghĩ "đời mình chẳng có gì để kể", giờ tôi đã có cả một loạt bài viết. Không phải nhờ một cú bứt phá nào — mà nhờ những mảnh mười lăm phút, nối lại với nhau, ngày này qua ngày khác.
Đứng yên thì một năm sau bạn vẫn ở chỗ cũ. Tiến chậm mà đều thì một năm sau bạn đã ở một nơi khác — dù mỗi ngày trông chẳng có gì đáng kể.
Tôi từng kể về hành trình tôi làm lại cuộc đời từ con số 0, và bí mật của nó cũng chỉ có vậy: đều đặn. Hồi đăng bài những ngày đầu chưa một ai đọc, tôi cũng phải tự gồng để giữ kỷ luật 30 ngày đầu đăng bài.
Lời nhắn cuối
Nếu bạn đang vừa đi làm, vừa lo gia đình, và trong lòng vẫn ấp ủ muốn học một cái gì mới để đời mình khác đi — tôi viết bài này cho bạn. Bạn không cần đợi đến lúc rảnh rang. Cái lúc đó sẽ không bao giờ tới đâu.
Bạn chỉ cần tìm một mảnh mười lăm phút trong ngày hôm nay — sáng sớm, giờ nghỉ, hay tối khuya — và làm một bước thật nhỏ. Mệt thì nghỉ, rồi mai quay lại. Tôi vẫn đang đi đúng cách đó mỗi ngày, và tôi tin bạn cũng đi được.
Về trang chủ