Thương hiệu cá nhân

"Vừa học vừa chia sẻ lại": vì sao người mới chưa giỏi vẫn có thể tạo nội dung khiến người khác tin

Có một câu cứ vang trong đầu tôi suốt thời gian đầu: "Mình đã giỏi gì đâu mà dám nói, dám chia sẻ?" Một cô công nhân may, đang chập chững học AI và marketing, lấy tư cách gì để đứng ra dạy ai điều gì? Tôi sợ người ta cười: "Tự lo cho mình còn chưa xong, bày đặt chia sẻ."

Nếu bạn cũng đang mang nỗi sợ đó — sợ phải thành chuyên gia rồi mới được mở miệng — thì bài này tôi viết cho bạn. Vì tôi đã đi qua đúng cái cửa ải ấy, và tôi nhận ra: niềm tin "phải giỏi mới được nói" là một cái bẫy. Nó khiến bạn im lặng mãi mãi.

Cái bẫy "phải giỏi mới được nói"

Hãy thử nghĩ kỹ một chút. Nếu phải chờ đến khi giỏi mới được chia sẻ, thì giỏi là bao nhiêu? Đến mức nào mới đủ? Sự thật là cái mốc đó không bao giờ tới. Người càng học sâu càng thấy mình còn thiếu — đó là lý do nhiều người giỏi thật vẫn không dám viết, vì họ luôn thấy chưa đủ. Còn người mới như tôi thì viện cớ "chưa giỏi" để trốn.

Kết quả là cả hai cùng im lặng. Và người thiệt nhất lại là những người đang đứng sau bạn một bước — họ cần đúng thứ bạn vừa học hôm qua, nhưng chẳng ai chịu kể cho họ. Nỗi sợ này tôi từng viết kỹ trong bài hội chứng "mình không đủ giỏi": nó không bảo vệ bạn, nó chỉ giam bạn lại.

Mô hình "vừa học vừa chia sẻ lại"

Cách tôi thoát ra là chọn một mô hình khác, đơn giản hơn nhiều: vừa học vừa chia sẻ lại. Tiếng Anh người ta gọi là "learn in public" — học công khai. Tức là tôi không đợi thành thầy. Tôi học được gì hôm nay thì kể lại điều đó, đúng như tôi hiểu, ngay khi nó còn nóng hổi.

Tôi không đứng ở vị trí "chuyên gia trên bục giảng". Tôi đứng ở vị trí người đi trước bạn đúng một bước. Tôi không biết hết con đường — tôi chỉ vừa bước qua khúc mà bạn sắp tới, và tôi quay lại nói: "Chỗ này trơn đấy, cẩn thận, tôi vừa ngã ở đây xong."

Bạn không cần đi đến đích mới được dẫn đường. Bạn chỉ cần đi trước người sau một bước, và trung thực kể lại bước đó.

Đó cũng chính là cách tôi bắt đầu mọi thứ: tôi từng viết về cách tôi bắt đầu dùng AI dù không rành công nghệ, và những 5 câu lệnh AI đầu tiên tôi tập gõ. Lúc viết những bài đó, tôi có giỏi đâu — tôi chỉ vừa làm xong và kể lại y như nó là.

Vì sao người vừa học lại dễ tin hơn chuyên gia xa vời?

Điều này nghe ngược đời, nhưng tôi thấy nó đúng mỗi ngày. Một chuyên gia ở quá xa thì lời họ nói dễ thành "chuyện của người khác" — đúng nhưng không chạm. Còn người vừa mới đi qua khó khăn của bạn thì khác hẳn.

Đây cũng là chữ "E" đầu tiên trong bộ tiêu chuẩn E-E-A-T của Google — Trải nghiệm. Bạn không cần là người biết nhiều nhất. Bạn cần là người đã thật sự làm và kể lại trung thực. Trải nghiệm vừa-mới-trải-qua đôi khi quý hơn cả kiến thức cũ.

Chia sẻ trung thực: nói rõ mình đang đứng ở đâu

Nhưng "vừa học vừa chia sẻ" chỉ đáng tin khi nó trung thực. Đây là ranh giới tôi luôn giữ, và tôi muốn bạn giữ cùng tôi:

  1. Nói rõ mình đang học tới đâu. Tôi không giả vờ làm chuyên gia. Tôi nói thẳng "tôi đang học cái này", "đây là cách tôi đang làm, chưa chắc đã tối ưu". Sự thật thà đó không làm tôi yếu đi — nó làm người đọc tin tôi hơn.
  2. Không nhận vơ. Tôi chỉ kể những gì chính tôi đã làm và đã trải. Tôi không mượn kết quả của người khác gắn lên mình, không phóng đại "tôi kiếm được bao nhiêu", không vẽ ra con số cho oai.
  3. Tách bạch "tôi đã thử" và "bạn nên làm". Kể lại trải nghiệm của mình thì luôn an toàn. Còn khuyên người khác phải làm gì thì cần thận trọng hơn nhiều.

Ranh giới đạo đức: đừng khuyên điều mình chưa kiểm chứng

Đây là phần tôi coi trọng nhất. Có những chuyện kể cho vui thì không sao, nhưng có những chuyện ảnh hưởng trực tiếp đến tiền bạc, sức khỏe, quyết định lớn của người đọc. Với những chuyện đó, tôi đặt một luật cho mình: không khuyên điều mình chưa tự kiểm chứng.

Tôi có thể kể "tôi đang thử cách này, đây là cảm nhận của tôi". Nhưng tôi sẽ không nói "bạn cứ làm theo, chắc chắn được" khi chính tôi còn chưa đi tới kết quả. Chia sẻ trải nghiệm là một chuyện; đưa ra lời khuyên chắc nịch về tiền bạc hay sức khỏe khi mình chưa đủ chắc lại là chuyện khác — và đó là lằn ranh tôi không bước qua.

Người mới hoàn toàn được phép chia sẻ. Chỉ cần nhớ: kể lại điều mình đã trải là tặng quà; khuyên điều mình chưa kiểm chứng là đẩy rủi ro sang người khác.

Lời nhắn cuối

Bạn không cần chờ đến ngày "đủ giỏi" — vì ngày đó có thể không bao giờ tới, và trong lúc chờ, bạn đánh mất cả tiếng nói lẫn những người đang cần nghe bạn. Hãy bắt đầu từ chỗ bạn đang đứng, kể lại trung thực điều bạn vừa học, và đứng đúng vị trí người-đi-trước-một-bước. Như vậy là đủ để bắt đầu xây niềm tin.

Bước nhỏ cho hôm nay: nhớ lại một điều bạn mới học được tuần này — dù nhỏ xíu — và viết lại cho một người đang đứng sau bạn một bước. Nếu bạn còn loay hoay chưa biết mình nên chia sẻ về cái gì, thử đọc bài tìm đề tài cốt lõi của bạn để gọi tên cái ngách của riêng mình trước đã.


Về tác giả: Tôi là Lưu Thị Mơ, sinh năm 1991, quê Hiệp Hòa, Bắc Giang. Từng là công nhân may, nay tôi đang học marketing online và AI, xây thương hiệu cá nhân theo cách "vừa học vừa chia sẻ lại". Tôi viết cho những người phụ nữ muốn làm lại cuộc đời mình từ con số 0 — như tôi. Đọc thêm về tôi →
Về trang chủ