Viết & kể chuyện

EEAT là gì? 4 chữ cái giúp một người bình thường viết nội dung khiến người đọc (và Google) tin

Hồi mới tập viết, tôi sợ nhất một điều: "Mình có là ai đâu mà người ta tin?" Tôi không có bằng cấp marketing, không có chức danh, không có hàng nghìn người theo dõi. Một cựu công nhân may viết bài lên mạng — lấy gì để người lạ dừng lại đọc, chứ đừng nói là tin?

Rồi tôi học được bốn chữ cái này, và nó thay đổi cách tôi viết mãi mãi: EEAT. Đây là bộ tiêu chí Google dùng để chấm chất lượng nội dung, nhưng thật ra nó cũng chính là cách con người quyết định có tin bạn hay không. Điều làm tôi nhẹ nhõm nhất: EEAT không đòi bạn phải là chuyên gia. Nó đòi bạn phải thật. Và cái "thật" thì tôi có thừa.

EEAT là gì?

EEAT là viết tắt của bốn chữ:

  1. E – Experience (Trải nghiệm): bạn đã thật sự sống qua điều mình viết chưa?
  2. E – Expertise (Chuyên môn): bạn có hiểu biết cụ thể, có số liệu, có hướng dẫn được từng bước không?
  3. A – Authoritativeness (Uy tín): người khác, thị trường có công nhận bạn không?
  4. T – Trustworthiness (Độ tin cậy): bạn có trung thực, minh bạch, không hứa hão không?

Google càng ngày càng ưu tiên nội dung do người thật, có trải nghiệm thật viết ra — thay vì bài chung chung, sao chép, "nghe như máy viết". Nhưng tôi không viết vì Google. Tôi viết cho một người phụ nữ đang mất ngủ giống tôi ngày xưa. Và hóa ra, thứ khiến chị ấy tin cũng đúng là thứ khiến Google tin: bằng chứng rằng tôi đã đi qua con đường này thật.

Dưới đây là cách tôi áp từng chữ vào bài viết của mình.

E đầu tiên — Trải nghiệm: tài sản không ai sao chép được

Đây là chữ mạnh nhất của tôi, và có lẽ cũng là của bạn.

Tôi có hơn 15 năm đứng máy may. Nghe thì chẳng liên quan gì đến viết lách hay thương hiệu cá nhân. Nhưng chính 15 năm đó cho tôi một thứ mà không khóa học nào bán được: tôi biết cảm giác kẹt trong một vòng lặp đổi giờ lấy tiền là như thế nào. Tôi biết nỗi sợ "làm lại thì quá muộn" nặng ra sao khi đã ngoài 30. Tôi đã hai lần làm lại cuộc đời từ con số 0.

Khi tôi viết về nỗi sợ đổi đời, tôi không trích sách. Tôi kể cái đêm tôi ngồi bên máy may và nghĩ "chẳng lẽ đời mình mãi thế này". Người đọc cảm được ngay sự khác nhau giữa một người nói về nỗi đau và một người đã sống trong nỗi đau đó.

Chuyên môn có thể học trong vài tháng. Nhưng trải nghiệm sống thì không ai mượn được, không ai sao chép được. Đó là lý do câu chuyện thật của bạn là vốn liếng lớn nhất khi bắt đầu.

Áp dụng: mỗi luận điểm bạn viết, hãy gắn một mẩu chuyện bạn đã thật sự trải qua. Không có chuyện thật thì đừng viết luận điểm đó.

E thứ hai — Chuyên môn: nói con số cụ thể, và nói cho người đọc

Chữ E thứ hai làm tôi tự ti nhất, vì tôi nghĩ "chuyên môn" là thứ chỉ tiến sĩ mới có. Nhưng người dạy tôi chỉ ra một điều tôi ghi mãi vào sổ:

Thể hiện chuyên môn không phải là nói về bản thân bạn — mà là đưa ra điều cụ thể, hữu ích cho người đọc. Con số cụ thể. Các bước rõ ràng. Ví dụ thật.

Nghĩa là thay vì viết "tôi rất giỏi quản lý thời gian", tôi viết "đây là 5 bước tôi dùng để tìm ra 1 tiếng học mỗi tối khi vừa đi làm vừa lo con". Người đọc không cần biết tôi giỏi cỡ nào. Họ cần cầm về được thứ dùng được ngay.

Chuyên môn của người mới không đến từ bằng cấp — nó đến từ việc bạn đi trước người đọc một bước, và bạn mô tả đúng một bước đó thật cụ thể, thật rõ. Bạn không cần đi trước cả dặm đường.

Áp dụng: thay mỗi câu khen mình bằng một con số, một bước, hoặc một ví dụ cụ thể mà người đọc làm theo được.

A — Uy tín: xây dần, không giả vờ

Authoritativeness là được người khác công nhận. Khi mới bắt đầu, tôi gần như chưa có gì ở chữ này — và tôi đã không giả vờ có.

Uy tín không phải tự khoe mà thành. Nó được xây bằng: một dòng giới thiệu tác giả rõ ràng (tôi là ai, tôi từ đâu tới), những kết quả thật dù nhỏ, và phản hồi thật của người đã đọc, đã làm theo. Ban đầu "uy tín" của tôi chỉ đơn giản là: tôi thành thật nói mình đang ở đâu trên hành trình. Người ta tin một người đang đi thật hơn là một người tự nhận đã tới đích.

Đây cũng là lý do tôi tin mô hình "vừa học vừa chia sẻ lại": bạn không cần chờ thành chuyên gia mới được nói. Bạn chia sẻ đúng chặng đường mình đang đi, và uy tín lớn dần theo từng bài, từng kết quả thật.

Áp dụng: viết author bio trung thực; khi có kết quả hay lời cảm ơn thật, hãy kể lại (đúng sự thật, không phóng đại).

T — Độ tin cậy: dám nói cả thất bại

Đây là chữ tôi trân trọng nhất, vì nó hợp với con người tôi: trung thực.

Trustworthiness nghĩa là minh bạch. Nói cả những lần thất bại, không chỉ khoe thành công. Ghi rõ nguồn khi mình lấy thông tin từ đâu. Và tuyệt đối không hứa hão — không "giàu sau một đêm", không "kiếm chục triệu mỗi tháng dễ như chơi".

Tôi luôn nói thẳng với người đọc: tôi không hứa bạn đổi đời sau một tuần. Tôi vẫn đang đi, vẫn học, vẫn có ngày nản. Nghe thì có vẻ làm bài viết bớt "kêu", nhưng chính sự thật thà đó lại là thứ giữ người đọc ở lại. Người ta đã bị hứa hão quá nhiều rồi — một người dám nói "cái này khó, và tôi cũng từng vấp" trở thành người hiếm hoi đáng tin.

Điều này càng quan trọng với những chủ đề chạm tới tiền bạc, sức khỏe, quyết định lớn của đời người — nơi một lời khuyên ẩu có thể làm người khác thiệt hại thật. Với những chủ đề đó, thà nói ít mà đúng, thà nói rõ "đây là trải nghiệm cá nhân, không phải lời khuyên đầu tư/chữa bệnh", còn hơn tô hồng.

Áp dụng: trong mỗi bài, hãy có ít nhất một câu thành thật về giới hạn, khó khăn, hoặc điều bạn chưa làm được.

Vì sao người mới lại có lợi thế EEAT

Nghe ngược đời, nhưng thật: người mới, chưa nổi tiếng, lại có sẵn hai chữ E và T mạnh nhất.

Hai chữ A (uy tín) và phần bằng cấp của E (chuyên môn) sẽ lớn dần theo thời gian, theo từng bài bạn viết. Nhưng cái gốc — đã sống thậtnói thật — bạn có ngay từ hôm nay, miễn phí.

Lời nhắn cuối

Nếu bạn đang chần chừ vì nghĩ "mình chưa đủ giỏi để viết", tôi mong bốn chữ EEAT gỡ được nút thắt đó cho bạn như nó đã gỡ cho tôi. Bạn không cần là chuyên gia. Bạn cần kể đúng thứ mình đã sống, nói con số cụ thể để giúp người đọc, xây uy tín thật thà từng bước, và không bao giờ hứa hão.

Tối nay, thử lấy một bài bạn định viết và soi nó qua bốn chữ: Chỗ nào là trải nghiệm thật của mình? Chỗ nào cụ thể, dùng được? Mình có đang thành thật cả về giới hạn không? Chỉ cần vậy thôi, bài của bạn đã đáng tin hơn phần lớn nội dung ngoài kia — và cả Google lẫn người đọc đều sẽ nhận ra.


Về tác giả: Tôi là Lưu Thị Mơ, sinh năm 1991, quê Hiệp Hòa, Bắc Giang. Từng là công nhân may, nay tôi đang học marketing online và AI, xây thương hiệu cá nhân theo cách "vừa học vừa chia sẻ lại". Tôi viết cho những người phụ nữ muốn làm lại cuộc đời mình từ con số 0 — như tôi. Đọc thêm về tôi →
Về trang chủ